Những điều cần lưu ý khi đến chùa Chén Kiểu (Sóc Trăng) – Kinh nghiệm từ một chuyến đi “suýt hỏng”

hình ảnh chùa chén kiểu Sóc Trăng

Chào bà con mình! Có ai ở đây đang tính làm một chuyến về miền Tây, ghé Sóc Trăng để chiêm ngưỡng ngôi chùa “độc nhất vô nhị” xây bằng chén dĩa không? Nếu có thì khoan hãy xách ba lô lên, dành ra 5 phút đọc hết cái bài này của tui đi. Tin tui đi, hổng uổng công bà con đâu, thà mình biết trước để chuẩn bị cái “nết” cho đúng, chứ để tới nơi rồi “quê xệ” thì uổng công lặn lội xuống đây lắm à nghen.

 

hình ảnh bên trong khuôn viên ngôi chùa độc đáo và đẹp mắt

I. “Bài học” nhớ đời ở xứ Chùa Tháp

Tui nhớ hoài cái lần đầu tiên tui đặt chân tới Sóc Trăng. Hồi đó còn trẻ trâu, “lúa” dữ thần luôn. Thấy trên mạng người ta chụp hình chùa Chén Kiểu (hay còn gọi là chùa Sà Lôn) đẹp quá trời quá đất, tường gì mà khảm toàn chén dĩa sành sứ lóng lánh, nên tui quyết tâm phải đi cho bằng được.

Khổ cái, lúc đó tui đi ngay cái mùa “nắng cháy da người” của miền Tây vào tháng 4. Đã vậy, tui còn ăn mặc theo kiểu “thời trang phang hoàn cảnh” – quần short ngắn, áo thun ba lỗ cho nó mát. Kết quả là sao? 

Vừa mới tới cổng chùa, tui đã bị mấy chú bảo vệ nhắc nhở, rồi vô chánh điện mấy bà con bản xứ nhìn tui bằng ánh mắt “lạ lẫm” dữ lắm. Lúc đó tui chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống cho rồi. Chưa kể, cái nắng miền Tây nó “hành” tui tới mức đi chân không trên sân chùa mà tui tưởng mình là con tôm đang bị nướng trên vỉ vậy đó.

Thiệt tình, nhìn ảnh mạng thì lung linh thiệt, nhưng nếu bà con hổng chuẩn bị kỹ mấy cái quy tắc đi chùa, hay hổng biết canh giờ giấc là coi như chuyến đi mất vui phân nửa. Bởi vậy, bài này tui hổng viết lý thuyết suông, toàn là kinh nghiệm “máu và nước mắt” của tui đó.

II. 3 Cái sai “trời ơi đất hỡi” làm chuyến đi mất vui

Bà con đi chơi là để vui, nhưng đôi khi mấy cái sơ ý nhỏ xíu nó làm mình bực mình dữ lắm. Đây là 3 cái lỗi mà tui thấy nhiều người mắc phải nhất nè:

1. Ham hố đồ đẹp mà quên đi lễ chùa

Nhiều ông bà, nhất là mấy bạn trẻ, khoái mặc váy ngắn xẻ cao, áo sát nách hay đồ xuyên thấu cho nó “cháy máy”. Nói thiệt nha, chùa Chén Kiểu là nơi tôn nghiêm của bà con người Khmer, người ta coi trọng việc thờ cúng dữ lắm. Bà con mặc đồ vậy vô chụp hình có thể “triệu like” trên Facebook, nhưng trong mắt người dân địa phương là mình đang “vô lễ” đó. Tới lúc bị chặn ở cửa chánh điện hổng cho vô thì đừng có trách sao tui hổng nhắc nha.

2. Canh giờ “nghịch lý”

Tui thấy có nhiều đoàn khách đâm đầu đi ngay lúc 12 giờ trưa. Hỏi sao đi giờ đó? Họ kêu “giờ đó nắng gắt ảnh mới sáng, mới lóng lánh”. Trời đất ơi, nắng Sóc Trăng lúc 12h trưa nó kinh khủng lắm! Cái sân chùa lát gạch, mà chùa Chén Kiểu thì khảm sành sứ, nó hấp nhiệt dữ thần. Bà con đi chân không vô chánh điện là phải “nhảy dựng” như tôm tươi vì nóng. Chụp được tấm hình xong là mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt mũi phờ phạc thì đẹp đẽ gì nổi nữa?

3. Chỉ lo “sống ảo” cái vỏ ngoài mà bỏ qua cái “ruột”

Nhiều người vô chùa chỉ lo đứng ngoài sân chụp mấy cái bức tường chén dĩa xong là kéo nhau đi về. Uổng dữ lắm bà con ơi! Ở chùa Chén Kiểu còn có một khu trưng bày hiện vật cực kỳ quý giá: đó là bộ giường, tủ, bàn ghế của Công tử Bạc Liêu từng hiến tặng cho chùa. Những món đồ này được chạm khắc tinh xảo, giá trị liên thành mà hổng vô coi là coi như bà con mới tới cái vỏ của chùa thôi, chưa thấy được cái hồn đâu.

III. Mẹo “bỏ túi” để đi chơi chùa Chén Kiểu cho đúng điệu

Để có một chuyến đi “mười điểm không có nhưng”, bà con nhớ nằm lòng mấy cái mẹo sau đây của tui nè:

1. Đồ đạc đi chùa: Phải “sang” mà cũng phải “nghiêm”

Như tui nói lúc nãy, trang phục là quan trọng hàng đầu. Nếu bà con lỡ mặc đồ hơi mát mẻ mà hổng kịp thay, đừng có lo. Ngay sát cổng chùa có mấy tiệm cho thuê đồ truyền thống của người Khmer. Tui khuyên thiệt lòng nên thuê một bộ. Đồ Khmer màu sắc rực rỡ, trang sức lóng lánh, mặc vô nhìn y như “trai thanh nữ tú” bản xứ luôn. Chụp hình với mấy bức tường khảm sành sứ của chùa là “hết nước chấm”, bao đẹp, bao sang mà lại cực kỳ tôn nghiêm.

2. Giờ “vàng” để có ảnh đẹp triệu like

Theo kinh nghiệm của tui, thời điểm đẹp nhất để ghé chùa là tầm 7h – 8h30 sáng hoặc sau 4h chiều. Lúc này nắng nó xiên, không quá gắt nhưng đủ để làm nổi bật độ bóng, độ lóng lánh của những mảnh chén dĩa sứ trên tường. Ánh sáng lúc này cũng dịu hơn, da dẻ mình lên hình nó cũng mịn màng hơn nhiều. Đặc biệt, buổi sáng sớm bà con còn có dịp thấy các sư đi khất thực, không khí thanh tịnh và bình yên tới lạ lùng.

Lưu ý nhỏ: Nếu bà con hổng thích cảnh chen chúc, “người người lớp lớp” thì né mấy ngày lễ lớn như Tết Chol Chnam Thmay (tháng 4) hay lễ Ooc Om Bok (tháng 10 âm lịch). Còn nếu muốn trải nghiệm không khí lễ hội náo nhiệt thì cứ việc xông pha nha!

3. Cái nết đi đứng trong chùa

Vô chùa thì nhớ: đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên. Trước khi bước vô chánh điện là phải bỏ giày dép bên ngoài ngay ngắn. Đặc biệt, mấy cái đồ cổ của Công tử Bạc Liêu hay các bức tượng Phật, mình ngắm bằng mắt, cảm nhận bằng tim thôi, đừng có táy máy tay chân chạm vô nha. Có nhiều chỗ người ta cấm chụp hình bên trong chánh điện thì mình cũng nên tuân thủ, đừng có lén lút chụp rồi bị nhắc nhở thì kỳ lắm.

4. Chỗ ăn chỗ ở, đi đứng sao cho lẹ

Ngôi chùa này nằm ngay trên Quốc lộ 1A, thuộc xã Đại Tâm, huyện Mỹ Xuyên. Từ thành phố Sóc Trăng bà con chạy tầm 12km hướng về phía Bạc Liêu là thấy ngay cái cổng chùa uy nghi bên tay trái. Đường dễ đi lắm, cứ chạy thẳng là tới hà.

Và có một điều này tui phải dặn kỹ: Đi chùa Chén Kiểu xong mà hổng ghé ăn bánh cóng Đại Tâm ngay cổng chùa là một thiếu sót cực lớn. Bánh ở đây nổi tiếng khắp vùng, cái vỏ bánh giòn rụm, bên trong là đậu xanh, thịt băm, tôm đất… Cuốn với miếng rau sống tươi rói, chấm nước mắm chua ngọt cay cay… nhắc tới đây thôi là tui đã thấy “thèm chảy nước miếng” rồi đó!

IV. Tui thấy gì ở chùa Chén Kiểu?

một gốc khác về chùa chén kiểu

Có người hỏi tui: “Ủa, chùa gì mà khảm chén dĩa vỡ nhìn lạ lùng vậy?”. Thiệt ra, đằng sau vẻ ngoài lộng lẫy đó là cả một câu chuyện đầy nhân văn của bà con mình ngày xưa. Hồi đó chiến tranh, rồi nghèo khó, nhà chùa hổng có kinh phí để mua gạch men xịn về ốp tường. Thế là các vị sư mới nảy ra sáng kiến: vận động bà con trong phum sóc quyên góp chén, dĩa, tô sành bị sứt mẻ hoặc hổng dùng tới.

Bà con mình thì sống có cái tình, người góp cái tô, người góp cái dĩa, rồi các nghệ nhân mới tỉ mỉ đập ra, ghép lại thành những bức tranh hoa văn sống động. Nhìn vào đó, tui hổng chỉ thấy nghệ thuật, mà tui thấy cái tâm, cái sự đoàn kết và cái tính tiết kiệm, chịu thương chịu khó của người miền Tây mình.

Chùa Chén Kiểu chính là sự giao thoa tuyệt vời của ba dân tộc Kinh – Hoa – Khmer. Nhìn mấy cái mái đao cong vút theo kiểu Khmer, nhưng hoa văn trang trí lại có nét của người Hoa, rồi cái tình mộc mạc của người Kinh… Tất cả hòa quyện lại tạo nên một không gian văn hóa đặc sắc mà hổng nơi nào có được.

Lời khuyên chân thành của tui là: Khi tới đây, bà con đừng chỉ mải mê bấm máy ảnh. Hãy dành ra chừng 10-15 phút, ngồi lại dưới bóng cây thốt nốt hay góc sân chùa, lắng tai nghe tiếng chim kêu, hít thở cái mùi nhang thơm dịu nhẹ. Lúc đó bà con mới thấy cái đầu mình nó nhẹ tênh, bao nhiêu mệt mỏi của cuộc sống cơm áo gạo tiền tự dưng nó tan biến hết trơn hà.

V. Kết luận & Nhắn nhủ

Nói tóm lại, chùa Chén Kiểu là một điểm đến tuyệt vời mà ai về Sóc Trăng cũng nên ghé một lần cho biết. Để chuyến đi suôn sẻ, bà con cứ nằm lòng ba chữ: Kín đáo – Đúng giờ – Có tâm. Chỉ cần vậy thôi là đảm bảo hình đẹp đầy máy, mà lòng cũng thấy thanh thản, vui vẻ.

Hy vọng những chia sẻ “ruột gan” này của tui sẽ giúp bà con có một chuyến hành trình về xứ Chùa Tháp thiệt là trọn vẹn. Sóc Trăng mình còn nhiều cái hay lắm, nếu bà con có dịp thì cứ đi hết đi nha, hổng có uổng đâu!

CTA: “Nè, có bà con nào đã từng ghé chùa Chén Kiểu chưa? Hay có biết ngôi chùa nào khác ở miền Tây mà kiến trúc ‘độc lạ Bình Dương’ giống vậy hổng? Chia sẻ dưới bình luận cho tui và mọi người cùng biết với nha!”

Danh sách Checklist cần chuẩn bị (Lưu lại cho chắc nha!)

  • Phòng hờ khi bà con lỡ mặc áo sát nách hay đồ hơi mát mẻ mà muốn vô chánh điện.
  • Để mang khi đi bộ ngoài sân chùa vào buổi trưa cho đỡ phỏng chân.
  • Để tùy hỷ cúng dường hoặc đơn giản là để mua mấy cái bánh cóng nóng hổi ăn cho “đã cái nư”.
  • Chùa đẹp lắm, bà con sẽ chụp hình “cháy máy” luôn đó, nên nhớ mang theo sạc kẻo hết pin giữa chừng thì uổng lắm à nghen.

Chúc bà con mình có chuyến đi vui nổ trời nha!

 

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *